Looking For Anything Specific?

Cha Mẹ Biến Căn Nhà Con Sống Thành Địa Ngục Trần Gian

 Bin được sinh ra trong một gia đình công viên chức nhà nước, cha mẹ đều cấp bậc đại học và thạc sĩ. Nhing bên ngoài ai cũng nghĩ rằng đây là gia đình mẫu mực, con cái vâng lời , học giỏi. Vợ chồng hòa thuận yên ấm, trong nhà ít nghe những lời lớn tiếng, hàng xóm láng giềng đều lấy đó làm tấm gương mà so sánh cho con mình noi theo cu Bin. Những tưởng mọi chuyện cứ êm đềm trôi qua, nhưng rồi một cuốn sách nổi tiếng nhất đạt giải Best Seller do chính cu Bin ngày nào viết về gia đình mình chân thật như nhìn vào chính tấm gương của từng gia đình.



Quyển sách ấy sơ lược nói về những hoạt động diễn ra hàng ngày trong gia đình mình, những lời nói của cha, của mẹ trong từng bữa cơm mà luôn ám ảnh tuổi thơ của cậu ấy, vì rằng mỗi bữa cơm là chan nước mắt cậu ấy quá nhiều. Cha cậu ấy nói những lời bóng giá, như mỉa mai, như ám chỉ, như hằn học chỉ vì cậu ấy không đạt điểm tốt. Thực sự cậu ấy luôn tổn thương nặng nề vì trái tim nhạy cảm với những lời nói khinh khi chạm vào sâu tận tế bào tim lấy đi tất cả sự tự tôn và một chút lòng tự trọng cuối cùng của cậu ấy cũng đã vơi dần theo ngày tháng. Cậu chỉ biết câm nín và chan nước mắt vào chén cơm vì không dám chống đối, cũng không dám nghĩ đến việc chống đối. Cuộc sống của cậu có lẽ đã chấp nhận như vậy, và chịu đựng như vậy, có lẽ cậu hèn nhát, hoặc có lẽ cậu có sức chịu đựng rất lớn để có thể đợi đến ngày thoát ly được căn nhà địa ngục này. Một tình tiết khác cậu có nhắc tới trong quyển sách đó là sự giám sát quá mức khắt khe của mẹ, sự quan tâm lo lắng quá mức của mẹ, sự kiểm soát quá mức của mẹ, trong từng miếng ăn cậu cũng phải nhìn vào thái độ của mẹ, trong từng việc gặp ai, chơi với ai, đi những đâu đều phải được mẹ cho phép. Nhưng thực chất thì không bao giờ cho phép, cuộc sống của cậu chỉ bốn bức tường trong căn phòng nhỏ, không giao tiếp, không bạn bè, không đi chơi, không tham gia hoạt động của trường, không có bạn thân..và không có không gian để thở. Vì lúc nào cũng luôn có đôi mắt dõi theo của mẹ. Cậu đã nhiều lần nghĩ tới việc ước sao ngủ sáng thức dậy không còn trên cõi đời này nữa, và thậm chí ước mong ai đó mang mình đi thật xa. Cậu dãy dụa trong chính suy nghĩ và hơi thở của mình, không dám thể hiện dù một chút thôi sự chống đối, bởi vì những trận đòn roi khiến cậu thấy mất mặt với xóm làng, với bạn bè và cả với bản thân mình. Cậu cũng không muốn nghe những lời đay nghiến của cha, và những lời nhỏ to của mẹ mách với cha mỗi khi mình làm sai điều gì. Vì cậu thấy nó thật ghê tởm và khiến cậu thất vọng về cha mẹ nhiều hơn. Cậu muốn cho chính mình một sự bình yên bằng chính sự lặng im của mình. Và rồi chính nội lực đã giúp Cậu vẫn sống như bao người khác, vẫn học tập tốt, vẫn có ước mơ cho riêng mình, và dự định bay thật cao khi có cơ hội. Cơ hội đó chính là tốt nghiệp đại học, chỉ có tốt nghiệp đại học mới có thể thoát li và sống tự lập cho chính cuộc đời mình.

Nhưng khi đã thoát li rồi, khi đã học ở một nơi xa, mọi chuyện được tự do thì cậu lại thấy thương mẹ vô cùng, mẹ vẫn luôn lo lắng, quan tâm, gởi những món ăn ngon từ quê nhà, gởi tiền cho cậu luôn đúng ngày và sớm ngày vì sợ cậu vất vả thiếu thốn, nước mắt cậu rơi mỗi khi nghe những lời dặn dò của mẹ qua điện thoại. Cậu thấy mình thật sự may mắn khi còn sống tại thế gian đến thời điểm này để mà có thể cảm nhận được tình yêu của mẹ bao la như thế nào. Và những gì mình chịu đựng trong suốt thời gian qua chỉ là quá khứ và giờ đây gia đình lại chính là nơi cậu nghĩ về mỗi khi mỏi mệt.

Quyển sách của Bin đã thật sự làm thức tỉnh nhiều cha mẹ và cả những đứa con. Khi sống trong gia đình chịu sự quản thúc và kiểm soát khiến ai cũng thấy mình đang bất hạnh và tìm con đường thoát li. Có đứa trẻ yếu đuối nghĩ  tới việc tự tử, nhưng may mắn hơn nếu những ai vượt qua được giai đoạn khó khăn đó, hãy chấp nhận sự quản thúc, và có thể nói cho cha mẹ hiểu rằng con đã quá chán nản căn nhà mình và muốn cha mẹ thay đổi cách đối xử với con. Hoặc có thể chọn cách im lặng và nung nấu cho mình một con đường thoát ly ngay khi có cơ hội. Thì ngày tiếp theo sẽ cảm ơn đời vì mình được sinh ra và là con của cha mẹ, và gia đình chính là nơi mình muốn quay trở về bất cứ khi nào có thể để được sự quan tâm chăm sóc của mẹ, những lời sẻ chia của cha.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Follow Facebook