Looking For Anything Specific?

Cha mẹ đã làm khiến con phải cãi lại

Cha mẹ đã ép buộc con quá nhiều khiến con phải cãi lời.

Con nhớ rất rõ lần đầu tiên con cãi lời cha mẹ, đó là bữa ăn sáng, con không muốn ăn cơm chiên vì nó cứng và vô vị, con đã không muốn ăn nhưng phải cố nhẫn mà ăn. Đã vậy mẹ con bới cho 1 chén đầy ém lại, khiến con ăn mà nước mắt lại rơi, con cảm thấy sao mà mình khổ như vậy. Con lúc đó đã học lớp 8, con đã lớn tiếng khi bị cha mẹ ép ăn nhanh để đi học.



Lần thứ 2 con bắt đầu cãi lại cha mẹ

Đó là lần mà mẹ lục cặp con tìm thấy và đọc lá thư bạn gởi cho con, con vô cùng tức giận vừa thấy xấu hổ. Con đã hét lớn và giựt lấy lá thư xé nát và vứt bỏ cả cái cặp rồi con khóc lớn. Con rất không hài lòng vì cảm giác mẹ làm con thấy bẽ bàng quá mức chịu đựng.

Lần thứ 3 con cãi lại mẹ

Đó là lần con ngồi xem tivi, con ngồi chỗ này thì mẹ lại bắt con ngồi chỗ kia vì lí do muỗi cắn. Con đã không vâng lời và còn mẹ đã lớn tiếng quát mắng con, cầm roi đánh con. Con thấy mẹ thật vô lý, vì có mỗi cái chuyện chỗ ngồi thôi mà mẹ cũng ép con phải ngồi theo ý của mẹ. Nên con đã cãi lời giựt lấy cái roi vứt bỏ và con bỏ đi. Con thật sự không hiểu nổi tại sao cha mẹ lại muốn con làm theo ý cha mẹ một cách quá đáng.

Nhiều lần khác và nhiều lần khác con không còn nhớ nữa.

Càng ngày cha mẹ càng ép buộc con như thưở con còn bé bỏng, từng việc từng việc từ cái ăn, cái mặc, giờ ngủ, ăn gì, nói gì, làm gì cũng bị ép buộc theo ý cha mẹ. Cha mẹ đã khiến con mất dần tiếng cười và sự ngây thơ trong sáng, thay vào đó là sự buồn chán và xa cách cha mẹ càng nhiều. Con đã không muốn nói chuyện với cha mẹ như ngày xưa, không muốn kể chuyện ở trường ở lớp như ngày xưa. Con chỉ biết cắm cúi làm theo ý cha mẹ để cho yên thân. và điều đáng sợ nữa là con đã trở nên ngày càng cọc cằn và hay cãi lời hơn.
Con đã ước là ngày xưa cha mẹ mềm mỏng hơn với con, hiểu được con hơn thì có lẽ con sẽ được thêm thời gian tuổi thơ đẹp hơn nữa. Chính sự áp đặt, ép buộc của cha mẹ đã lấy đi mất sự vô tư hồn nhiên của con từ sớm. Khiến con phải có suy nghĩ về cách đối phó với cha mẹ, cách nói dỗi, cách tự co mình cô đơn hơn. Và điều đáng nói là cha mẹ đã hình thành nên trong con sự bướng bỉnh ngầm, và sự trưởng thành trước tuổi. 
Tuy vậy thì con cũng không oán trách cha mẹ đâu, bởi vì cha mẹ là cha mẹ của con, là người yêu thương con vô điều kiện. 

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Follow Facebook